Thứ Ba , 26 Tháng Chín 2017

Trung thu chỉ có ở thành phố thôi, ở đây bọn em không có!

Chưa một lần những đứa trẻ Vân Kiều ( EaHiu, Đắk Lắk) đón một cái Tết trung thu đúng nghĩa, mặc dù có em đã sắp bước qua tuổi rước đèn…

Mặt nạ, đèn ông sao là thứ xa xỉ

Trong khi các em trên khắp cả nước đang được cha mẹ chuẩn bị đèn ông sao, bánh trái, mặt nạ… để chuẩn bị cho lễ rước đèn, thì những trẻ em người Vân Kiều ở buôn Mò Ó, xã Ehiu, huyện Krông  Pắk (Đắk Lắk) vẫn không có khái niệm nào đối với ngày Tết của tuổi thơ.

Cô Mó Hiền trưởng bản cho biết: “Người dân ở đây sống chủ yếu vào nương rẫy, ruộng cũng có nhưng mỗi nhà chỉ có khoảng một sào, làm được một mùa nên không đủ ăn. Ở đây, ngươi dân còn trồng thêm café, bắp, mì nhưng cũng không được khá giả hơn, trồng mía cũng không bán được’’.

1
Dù đã học đến lớp 5, nhưng các em vẫn chưa một lần được đón Tết Trung Thu. Ảnh: Văn Minh

Cuộc sống khó khăn, bố mẹ phải bươn chải kiếm ăn còn chưa đủ nên việc quan tâm đến con cái còn rất hạn chế. Trung thu sắp đến, nhưng khi được hỏi các em đều trả lời không biết. Những mâm cỗ có bánh, có đèn ông sao, mặt nạ đủ màu dường như là những thứ xa xỉ đối với các em.

“Ở đây, chúng tôi đã quá quen với việc học sinh chân trần, áo quần cộc đến lớp. Tôi về trường được 15 năm nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy các em được tổ chức trung thu’’ cô Đặng Thị Thanh Tình – Phó Hiệu Trưởng  trường tiểu học Nguyễn Đức Cảnh cho biết.

Vì thương các em thiếu thốn nên những cô giáo dạy ở nơi đây thường gom áo, quần, sách vở của con cháu mình, và đi xin của các mạnh thường quân mang lên cho các cháu.

2
Dù cuộc sống khó khăn, nhưng các em rất thích được đến lớp. Ảnh: Văn Minh

“Mặc dù còn nhiều vất vả nhưng các em ở đây rất thích đi học và rất hồn nhiên. Cô cho gì mặc nấy, không chê bai hay đòi hỏi gì. Còn chuyện trung thu thì ở đây học sinh không có đâu’’ cô Nguyễn Thị Vĩnh Yên giáo viên dạy lớp 4 nói.

“Nghe nói bánh trung thu ngon lắm’’

Sau mỗi buổi học, đa số các em đều làm việc phụ giúp gia đình, em thì đi gặt lúa, em thì đi chăn bò, trông em…. cho bố mẹ.

Trò chuyện với tôi, em Mun Sarai Ayua học sinh lớp 10 nói: “Sau buổi học em hay trông em giúp mẹ, có khi lên rẫy hái một số nấm tràm về nấu ăn. Em chỉ biết trung thu qua một bài thơ trong sách thôi, nghe nói bánh trung thu ngon lắm phải không anh?’’

3
Đối với các em của trường tiểu học Nguyễn Đức Cảnh, trung thu chỉ có trên sách tập đọc. Ảnh: Văn Minh

Còn em Samuen Ayua, học sinh lớp 4 nói: “ Trung thu chỉ đến thành phố thôi, ở đây bọn em không có’’.

“ Mặc dù rất thích các con được đi học nhưng khi nói đến các khoản thu nộp đầu năm, nhiều phụ huynh không có tiền đành cho con ở nhà. Chúng tôi lại phải đi vận động để các cháu được đến lớp’’. Cô Thanh Tình cho biết thêm.

Khi được hỏi về việc trung thu có tổ chức cho các cháu, trưởng bản Mó Hiền chia sẻ: “Hầu hết các cháu không biết đến trung thu, năm nay cô có đi thu mỗi hộ gia đình 10.000đ để mua bánh, kẹo để tổ chức cho các cháu tại nhà của cô, và cho các cháu đến múa hát chứ không có đèn ông sao hay phá cỗ đêm trăng rằm’’

5
Dù năm nay đã bước vào lớp 10, nhưng em Mun Sarai ( áo trắng) vẫn chưa một lần được thưởng thức bánh trung thu. Ảnh: Văn Minh

Giờ tan trường, các em chạy ùa ra khỏi lớp. Có đứa chân trần, đứa thì lấy áo, lấy cặp che nắng. Thấy em Ai Quý Ayua có xách theo túi rác là những cọng rau khoai ở phòng cô giáo về, hỏi để làm gì, em trả lời rất hồn nhiên “ Em xách về cho heo ăn’’.

Rời Eahiu trong chiều muộn, bên kia là cánh đồng lúa Đông Xuân xanh mướt ai đó đang tấu lên réo rắt một điệu đàn Ta Lư… Bịn rịn chia tay, Mó Hiền và cô giáo Thanh Tình nói với tôi lời chúc “boành xành’’ ( chúc may mắn), trên đường về lòng tôi vẫn nhớ mãi câu hỏi của em Mun Sarai rằng bánh trung thu có ngon không anh? Đối với nhiều người, ăn bánh và phá cỗ đêm trăng rằm là điều rất bình thường. Nhưng đối với các em ở Buôn Mò Ó, ‘’ chiếc đèn ông sao năm cánh tươi màu’’ hay ‘’ chiếc bánh trung thu’’ chỉ có trong sách tập đọc.

Văn Minh

Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn